Thăm họ hàng ốm thì đưa tiền trực tiếp, tiếp bạn bè nghèo thì mời đi quán xá ăn, tiếp anh em giàu có thì tự mình xuống bếp. Mấy câu này hãy nhớ kỹ trước đã.
Vì những quy tắc xã hội sắp nói hôm nay, không ai công khai dạy bạn cả, nhưng mỗi điều đều là những bài học được đúc kết bằng tiền bạc, mồ hôi nước mắt.
Điều thứ nhất: Đi thăm người bệnh, hãy đưa thẳng tiền
Đến bệnh viện thăm người bệnh đừng xách giỏ trái cây, hãy đưa thẳng một phong bì. Nhiều người đi thăm bệnh có thói quen mua vài thùng sữa, trái cây. Nói thẳng ra, trong bệnh viện thứ không thiếu nhất chính là những thứ này, thứ thiếu nhất chính là tiền cứu mạng.
Xách một giỏ trái cây đến, người nhà còn phải tìm chỗ để, lúc xuất viện những thứ này ngược lại còn trở thành gánh nặng. Chiếc phong bì bạn đưa có thể chính là nguồn động lực để người nhà bệnh nhân mua một bát canh nóng sau một đêm thức trắng. Trước sinh lão bệnh tử, tiền là thứ thiết thực nhất.
Điều thứ hai: Quy tắc “đối đãi ngược” với họ hàng
Họ hàng có điều kiện kém thì mời ra ngoài ăn, họ hàng khá giả thì mời về nhà ăn. Điều này nhiều người làm ngược lại, nhưng nếu bạn suy nghĩ kỹ sẽ hiểu ra. Trong tâm lý học có một quan điểm: người ta càng thiếu thốn thứ gì thì càng quan tâm đến thứ đó.
Người họ hàng có điều kiện kém thường ít khi đi ăn nhà hàng, trong lòng họ sợ nhất là bạn coi thường họ. Dẫn họ đến một nhà hàng sang trọng, gọi một bàn đầy món ngon, cảm giác được tôn trọng này họ sẽ nhớ cả đời. Khi về, họ sẽ nghĩ rằng người anh em này thành đạt rồi mà không quên gốc gác, vẫn coi mình như người nhà.
Còn người họ hàng khá giả, cao lương mỹ vị nào mà họ chưa từng ăn? Bạn mời họ một bữa ăn thịnh soạn vài triệu bạc, họ cũng chẳng mảy may xúc động. Trong mắt họ, thứ quý giá nhất không phải là sự phô trương, mà là sự gần gũi, coi nhau như người thân. Gọi họ về nhà, xào vài món tủ, mở một chai rượu ngon, đó mới là tình cảm mà họ trân trọng. Hãy cho người khác thứ họ thiếu nhất, chứ không phải thứ bạn nghĩ là đắt nhất.
Điều thứ ba: Tiền lớn nói chuyện lợi ích, tiền nhỏ nói chuyện tình cảm
Đồ đắt tiền thì tìm người lạ mà mua, đồ rẻ tiền thì tìm người quen mà mua. Điều này có quá nhiều người làm ngược lại. Mua nhà, mua xe lúc nào cũng muốn tìm người quen, kết quả là giá không rẻ hơn, mà có vấn đề cũng ngại trở mặt.
Những món đồ giá trị cao phải mua của người lạ, vì đó là một cuộc giao dịch thuần túy. Bạn có thể thoải mái mặc cả, có vấn đề thì cứ yêu cầu bồi thường, không cần phải nể nang ai cả.
Đồ rẻ tiền thì mua của người quen: đến tiệm của bạn bè mua bao thuốc, cắt cái tóc… tiền bỏ ra không nhiều, nhưng lại vun đắp được tình cảm. Tình cảm vun đắp từ những khoản tiền nhỏ này, vào thời điểm quan trọng chính là mối quan hệ cứu cánh của bạn.
Đối nhân xử thế không phải là dạy bạn sống giả tạo, mà là để bạn hiểu rõ mỗi người thực sự muốn gì. Cho đúng thứ họ cần thì gọi là sống thấu đáo, cho sai thì chỉ là làm ơn mắc oán.
Trong xã hội hiện nay, người tài giỏi chưa chắc đã thành công bằng người biết cách đối nhân xử thế “thấu tình đạt lý”.
Nếu bạn cảm thấy mình vẫn còn quá thật thà, thường xuyên gặp lúng túng trong các mối quan hệ, hoặc vô tình làm mất lòng người khác chỉ vì không hiểu rõ những “luật ngầm” trong giao tiếp, thì cuốn sách này là dành cho bạn. Cuốn sách này với hơn 100 mẹo xử thế thực dụng, giúp bạn “đọc vị” lòng người, biết tiến biết lùi đúng lúc để mọi việc đều hanh thông: https://s.shopee.vn/5q4QskcGou

















